Trầm cảm(bệnh thiếu năng lượng)

Trầm cảm(bệnh thiếu năng lượng)
Dạo trước tôi có đăng trên FB của tôi mấy bài viết cơ bản về bệnh trầm cảm,đó là bệnh ở phần thực thể, Hôm nay tôi phân tích tiếp ở phần xâu hơn, đó là bệnh ở phần tâm hồn, hay tâm trí.hay phần năng lượng.
ĐỊnh nghĩa về trầm cảm cũng rất mơ hồ, không rõ ràng,vì giới nghiên cứu đang tranh cãi nhau, và cách chữa trị chỉ là thuốc an thần và tuần hoàn não, thấy được phác đồ đó của Tây y,là giơi khoa học có nghiên cứu thì dường như họ đã làm rất đúng ở phần ngọn, tức là chữa cái triệu chứng, còn phần xâu xa ở bên trong là cái nguyên nhân gây ra nó thì họ bỏ qua. Đứng trên góc độ của 1 thầy thuốc đông y và người nghiên cứu tâm linh thì tôi thấy rằng, hầu hết những bệnh nhân trầm cảm có 1 đời sống tâm linh rất phát triển,họ đều có 1 đặc điểm chung là trí tưởng tượng rất cao, họ sống rất nội tâm, suy nghĩ nhiều,nói 1 mình trong tâm nhiều và đều phải chịu 1 số áp lực nhất định trong cuộc sống.


Đời sống tâm linh không phải là cứ bói toán, nhẩy đồng hay cúng bái, nó là cách vận hành tâm trí của 1 con người, mà tâm trí chính là cái dẫn dắt con người ta đi tới đâu trong cuộc đời, trong kiếp làm người.
Giả sử nếu đời sống tâm trí của mình tiếp xúc với đồng cốt bói toán nhiều, thì lúc nào chúng ta cũng chỉ bói toán hay là nhập vong gọi hồn, thì đương nhiên là tâm linh của người này sẽ dẫn người đó đi theo con đường đó, kết quả xấu hay tốt thì phục thuộc vào việc họ sẽ gặp ai trên chặng đường của họ.
Hoặc đời sống tâm linh của người suốt ngày nghĩ tới làm ăn kinh tế, kinh doanh thì họ sẽ được hút bởi năng lượng của những người như vậy, và trong đầu họ lúc nào cũng chỉ làm và lo toan sự nghiệp thôi. Thành hay bại cũng phụ thuộc vào họ được gặp ai trên chặng đường gây dựng sự nghiệp
Nói nghe hơi vớ vẩn nhỉ !!! Để tôi nói bạn nghe cho dễ hiểu, nếu bạn là 1 đứa trẻ 5 tuổi vào nhà thờ hay nhà chùa, bạn thấy người ta làm nghi lễ gì đó thì bạn có hiểu gì không ? bạn chỉ thấy người trong đó làm vài hành động gì đó và bạn như 1 khách tham quan, 1 người quan sát thôi.Vì tâm trí của đứa trẻ có gì đâu, trừ khi đứa trẻ đó được nuôi dưỡng trong 1 gia đình đã có nếp sống liên quan tới việc tôn giáo đó.
Việc này liên quan gì tới trầm cảm, vì tầm cảm nó là bệnh của tâm trí, nên ta phải hiểu về tâm trí thì mới giải quyết được bệnh đó. 
Vậy tâm trí nó bị bệnh nào đây? 
Đầu tiên tâm trí nó có 1 số định nghĩa nhất định về vài thứ trong cuộc sống.ví dụ thế nào là con gái, thế nào là con trai, thế nào là gia đình, thế nào là vợ chồng, thế nào là tiền bạc, hanh phúc ……và đương nhiên khi sai với định nghĩa ban đầu của nó nên nó sẽ gây ra các hiện tượng:
Nó bị dồn nén, nó bị ức chế,, nó mong cầu quá nhiều mà không đạt được,nó toan tính quá nhiều mà không làm nổi,
nó luôn luôn không biết thế nào là đủ, ko biết thế nào là hạnh phúc và sự thỏa mãn và rất tệ hại là nhớ rất dai. Ý này nó giống trong triết lý phật giáo khi nói về khổ đế là “Cầu Bất đắc khổ” Tôi lấy triết lý phật giáo ra để giải quyết vấn đề thôi. Chứ không có gì cao siêu cả.
Nếu Bệnh nó bị dồn nén thì cho nó xả ra, nó bị mong cầu thì đáp ứng nhu cầu hoặc thay đổi nhu cầu,nó ko biết thế nào là đủ thì dạy cho nó biết đủ,….nó nhớ dai thì có những cách dạy nó quên….tức là dùng 1 số phương pháp để tái lập định nghĩa trong tâm trí đó.
Là người nghiên cứu phật học thì tôi luôn luôn ứng dụng vào thực tế , chỉ mấy dòng tứ diệu đế, bát chánh đạo, tứ vô lượng tâm, vậy thôi ,có thể nói hết mấy ngày không hết rồi.Gần đây tôi thấy nhiều bạn thông thạo rất nhiều kinh phật, điều đó rất tuyệt vời, nhưng ko thấy các bạn đó ứng dụng 1 chút nào, đó chỉ là cach học thuộc sách thôi chứ không phải là học sách.
Quan điểm của tôi : kinh sách viết ra không phải cho chúng ta đọc, vì sao vậy, nếu mà để ta đọc thì ta phải hiểu nó nói gì trong kinh sách đó, nhưng nó lại phải nhờ ai đó giải thích. Ta thử đặt câu hỏi, sao lúc biên soạn, người ta không viết cho dễ hiểu luôn đi ? có rất nhiều hàm ý ở trong đó mà bạn nên tự vấn với chính mình thì bạn sẽ có câu trả lời !!
Còn về bệnh trầm cảm, đôi khi ta bị trầm cảm mà ta không biết, Tôi hỏi bạn : Bạn có giám sống như cái thời đẹp nhất trong cuộc đời của bạn không, nếu bạn dám thì bạn là người không bị bệnh………
Những suy nghĩ trong đầu và cái hành động nó trái ngược nhau là bắt đầu ta có chút mầm mống của bệnh rồi, có những nỗi sợ chi phối, có những tiếng nói trong đầu, những lời tự nhủ, những lời phán xét là ta có bệnh rồi bạn ạ, chỉ chờ đủ duyên thôi, nó sẽ thành bệnh.
Đủ duyên là đủ cái yếu tố cấu thành ở phần thực thể(bạn có thể tìm thấy ở mấy bài trước) , khi 2 yếu tố này kết hợp là bệnh sẽ rất khó rồi đó bạn. … (Còn tiếp)
Chúc bạn an lạc

Share This Post:

Add Comment